Đây là bản xem thử. Phiên bản đầy đủ trong ứng dụng có bài tập, AI chấm ngay và theo dõi tiến độ học.

Bài học

Phản ứng phân hạch và phản ứng dây chuyền

Mục tiêu bài học

Sau bài này, em nêu được cơ chế của phản ứng phân hạch, viết và cân bằng được phương trình phân hạch theo hai định luật bảo toàn số khối và điện tích, giải thích được điều kiện để phản ứng dây chuyền tự duy trì, và phân biệt được phản ứng dây chuyền có kiểm soát (trong lò phản ứng) với không kiểm soát (trong vũ khí hạt nhân).

Kiến thức nền cần nhớ

Ở Course 7 của khoá học này, em đã biết đường cong năng lượng liên kết riêng theo số khối đạt cực đại quanh hạt nhân sắt (Fe, A≈56) — các hạt nhân càng nặng hơn sắt càng kém bền hơn so với việc bị tách nhỏ (prior-grade review, thực chất là same-course bridge). Bài này khai thác đúng tính kém bền đó: khi một hạt nhân rất nặng (như urani) bị tách thành hai mảnh có số khối gần đỉnh đường cong hơn, hệ sẽ chuyển sang trạng thái bền hơn và giải phóng năng lượng.
Khởi động

Một hạt neutron rất nhỏ, gần như không mang năng lượng đáng kể, lại có thể khiến một hạt nhân urani rất nặng vỡ tan thành hai mảnh và giải phóng một năng lượng khổng lồ. Vì sao chỉ một cú va chạm nhỏ lại gây ra một biến đổi lớn đến vậy? Em thử đoán trước khi đọc tiếp.

Việt Nam hiện có một lò phản ứng hạt nhân nghiên cứu tại Đà Lạt (Viện Nghiên cứu hạt nhân Đà Lạt), hoạt động ở công suất thấp (cỡ 500 kW) để sản xuất đồng vị phóng xạ phục vụ y tế và nghiên cứu khoa học, chứ không phải để phát điện. Bài này giải thích đúng cơ chế phân hạch làm nền tảng cho mọi lò phản ứng hạt nhân, dù công suất nhỏ như lò nghiên cứu hay lớn như các nhà máy điện hạt nhân trên thế giới.

Kiến thức trọng tâm

**Phản ứng phân hạch** là hiện tượng một hạt nhân rất nặng (như urani-235, plutoni-239) hấp thụ một neutron chậm rồi trở nên mất ổn định và vỡ thành hai hạt nhân trung bình (gọi là hai **mảnh phân hạch**), đồng thời phát ra thêm vài neutron mới và một năng lượng rất lớn — lớn hơn nhiều lần so với năng lượng toả ra trong một lần phóng xạ đơn lẻ. Sở dĩ năng lượng toả ra lớn như vậy là vì hai mảnh phân hạch có số khối nằm gần đỉnh của đường cong năng lượng liên kết riêng hơn hạt nhân urani ban đầu rất nhiều, nên tổng năng lượng liên kết của hệ tăng lên đáng kể sau phản ứng. Một phương trình phân hạch điển hình của urani-235 là: ¹₀n + ²³⁵₉₂U → ¹⁴¹₅₆Ba + ⁹²₃₆Kr + 3 ¹₀n Cũng như phương trình phóng xạ, phương trình phân hạch phải thoả hai định luật bảo toàn: tổng số khối hai vế bằng nhau ($1+235=236=141+92+3$) và tổng điện tích hai vế bằng nhau ($92=56+36$, vì neutron không mang điện). Một hạt nhân urani-235 không phải lúc nào cũng vỡ thành đúng cặp bari–krypton này; tuỳ từng lần phân hạch, cặp mảnh sinh ra có thể khác nhau (ví dụ xenon và stronti), miễn là vẫn thoả hai định luật bảo toàn trên. Điều làm phân hạch trở nên đặc biệt quan trọng trong thực tế là mỗi lần phân hạch lại sinh ra thêm vài neutron mới (thường 2 đến 3 neutron), và các neutron này có thể tiếp tục bắn vào những hạt nhân urani-235 khác trong mẫu, gây ra thêm những lần phân hạch mới — hiện tượng này gọi là **phản ứng dây chuyền**. Gọi $k$ là **hệ số nhân neutron**, tức số neutron trung bình sinh ra từ một lần phân hạch mà tiếp tục gây ra một lần phân hạch khác: nếu $k<1$, số lần phân hạch giảm dần theo thời gian và phản ứng tự tắt (dưới hạn, subcritical); nếu $k=1$, số lần phân hạch giữ ổn định theo thời gian (tới hạn, critical); nếu $k>1$, số lần phân hạch tăng vọt rất nhanh (trên hạn, supercritical). Nguyên lý hoạt động của **lò phản ứng hạt nhân** là duy trì $k$ xấp xỉ bằng 1 một cách có kiểm soát, bằng các thanh điều khiển làm từ vật liệu hấp thụ neutron tốt (như bo, cadimi) — khi cần giảm tốc độ phản ứng, thanh điều khiển được đưa sâu hơn vào lò để hấp thụ bớt neutron dư; khi cần tăng, thanh điều khiển được rút bớt ra. Ngược lại, trong một vũ khí hạt nhân, khối lượng và hình dạng vật liệu phân hạch được sắp xếp để $k$ vượt hẳn lên trên 1 trong một khoảng thời gian cực ngắn, khiến số lần phân hạch tăng vọt không kiểm soát và giải phóng năng lượng gần như tức thời. Ngoài thanh điều khiển, một lò phản ứng dùng urani-235 thông thường còn cần một **chất làm chậm neutron** (thường là nước thường hoặc nước nặng) bao quanh nhiên liệu. Lí do là neutron mới sinh ra từ phân hạch có tốc độ rất lớn (neutron nhanh), trong khi urani-235 hấp thụ neutron CHẬM hiệu quả hơn nhiều so với neutron nhanh; chất làm chậm giúp neutron va chạm nhiều lần, giảm bớt tốc độ trước khi tới gặp một hạt nhân urani-235 khác, làm tăng đáng kể khả năng gây phân hạch tiếp theo.
Bốn giai đoạn của một phản ứng dây chuyền phân hạch, bắt đầu từ một neutron bắn vào hạt nhân urani-235.1Neutron bắn vàoU-235Hạt nhân urani-235hấp thụ một neutronchậm.2Hạt nhân trở nênmất ổn địnhHạt nhân kích thích,biến dạng và chuẩn bịvỡ.3Vỡ thành hai mảnh+ neutron mớiSinh ra hai hạt nhântrung bình và vàineutron, toả nănglượng.4Neutron mới bắntiếp vào U-235khácNếu ít nhất 1 neutrongây phân hạch tiếp,chuỗi phản ứng duytrì.
Mỗi lần phân hạch sinh ra vài neutron mới; nếu trung bình ít nhất một neutron gây phân hạch tiếp theo, chuỗi phản ứng tự duy trì.
So sánh số neutron tương đối còn lại sau 5 thế hệ phân hạch liên tiếp, ứng với ba hệ số nhân neutron k khác nhau.k=0,9 (dưới hạn)0.59 lần (so với ban đầu)k=1,0 (tới hạn)1 lần (so với ban đầu)k=1,5 (trên hạn)7.59 lần (so với ban đầu)
Giá trị minh hoạ theo mô hình $k^5$ (0,9⁵≈0,59; 1⁵=1; 1,5⁵≈7,59), không phải số liệu đo từ một lò phản ứng cụ thể — cho thấy vì sao lò phản ứng phải giữ k xấp xỉ 1 để tránh phản ứng tăng vọt mất kiểm soát.
Ví dụ
Kiểm tra bảo toàn trong phương trình phân hạch urani-235
  1. 1

    Kiểm tra xem phương trình phân hạch ¹₀n + ²³⁵₉₂U → ¹⁴¹₅₆Ba + ⁹²₃₆Kr + 3 ¹₀n có thoả hai định luật bảo toàn hạt nhân hay không, và cho biết số neutron mới sinh ra.

  2. 2
    Vế trái: $1+235=236$. Vế phải: $141+92+3\times1=236$. Hai vế bằng nhau.
  3. 3
    Vế trái: $0+92=92$ (neutron không mang điện). Vế phải: $56+36+0=92$. Hai vế bằng nhau.
  4. 4

    Phương trình thoả cả hai định luật bảo toàn, nên hợp lệ. Mỗi lần phân hạch theo phương trình này sinh ra 3 neutron mới — nếu trung bình có ít nhất 1 trong 3 neutron đó tiếp tục gây phân hạch một hạt nhân urani-235 khác, phản ứng dây chuyền được duy trì.

Ví dụ
Tìm số neutron sinh ra trong một phương trình phân hạch khác (dạng đề thi)
  1. 1
    Trong một lần phân hạch khác, urani-235 vỡ thành xenon-140 (Z=54) và stronti-94 (Z=38), kèm theo $k$ neutron mới: ¹₀n + ²³⁵₉₂U → ¹⁴⁰₅₄Xe + ⁹⁴₃₈Sr + k ¹₀n. Tìm $k$.
  2. 2
    $1+235=236$ ở vế trái. Vế phải: $140+94+k=234+k$. Từ $234+k=236$, suy ra $k=2$. (1)
  3. 3
    Vế trái: $92$. Vế phải: $54+38+0=92$ — đúng, và không phụ thuộc $k$ vì neutron không mang điện, nên phép kiểm tra điện tích không tự tìm ra $k$, phải dùng bảo toàn số khối như ở (1).
  4. 4
    Vậy $k=2$: lần phân hạch này sinh ra 2 neutron mới, ít hơn ví dụ trước (3 neutron) — số neutron sinh ra có thể khác nhau tuỳ cặp mảnh phân hạch cụ thể, nhưng luôn là một số nguyên xác định qua bảo toàn số khối.
Sai lầm thường gặp
Sai lầm thường gặp là chỉ kiểm tra bảo toàn điện tích rồi kết luận phương trình đúng, trong khi số neutron sinh ra $k$ chỉ có thể tìm được từ bảo toàn SỐ KHỐI, vì neutron không mang điện nên không xuất hiện trong phép cân bằng điện tích. Một hiểu lầm khác là nghĩ phản ứng dây chuyền luôn luôn mất kiểm soát và nguy hiểm — thực ra với $k$ được giữ đúng bằng 1 bằng các thanh điều khiển, phản ứng dây chuyền hoàn toàn có thể duy trì ổn định và an toàn trong lò phản ứng.

Luyện tập có hướng dẫn

Luyện tập độc lập

Kiểm tra nhanh

Ghi nhớ

Phân hạch: hạt nhân nặng hấp thụ neutron chậm, vỡ thành hai mảnh + vài neutron mới, cân bằng theo bảo toàn A và Z. Hệ số nhân neutron k: k<1 dưới hạn (tắt dần), k=1 tới hạn (ổn định — nguyên lý lò phản ứng), k>1 trên hạn (tăng vọt).

Bài tiếp theo xét phản ứng ngược lại về phía đầu kia của đường cong năng lượng liên kết riêng — nhiệt hạch, trong đó các hạt nhân rất nhẹ kết hợp lại với nhau thay vì tách ra, và cũng toả ra năng lượng, thậm chí lớn hơn phân hạch tính trên mỗi đơn vị khối lượng nhiên liệu.